Feeds:
Posts
Comments

Bad mood #n

Lâu rồi mới lại viết trên blog này. Dạo này cày bừa quá nên giảm bớt phần nào khả năng viết lách.

Thế mà lại đang trong tình trạng chả muốn viết cái gì cho ra hồn.

Chả là tối nay ngồi đọc lại vài tutorial về xác suất, các thuật toán data mining… Mình học những thứ này trong môn KDD, Thống kê máy tính và ứng dụng, XSTK v.v… Hồi đó cũng được học quyết định Bayes (Naive), EM, MLE, Chuỗi Markov, HMM v.v… cũng làm bài tập, cài đặt vài thứ… nhưng sau những lớp đó, cái mà mình thực sự đọng lại được phần lớn chỉ là “cảm giác”, không có được bất cứ cái nhìn hệ thống nào về những phương pháp đó cả. Mà ít nhất thì đối với mình, cái nhìn tổng quan, mối liên hệ, taxonomy (không biết dịch thế nào) về tất cả những phương pháp đó mới thực sự có ý nghĩa.

Continue Reading »

Ngày thứ 2, mình và bố đi Buôn Đôn. Tối hôm trước mình đã điện thoại đến trung tâm du lịch buôn Đôn hỏi đường, do ko có xe nên 2 bố con định đi bẳng xe bus số 15-16 đến thẳng buôn Đôn, giá khoảng 15k/người, 30mins có 1 chuyến, đón xe trên đường Phân Bội Châu.

Continue Reading »

Chuyến đi Tây Nguyên lần này nằm trong dự định từ lâu của 2 bố con. Mình khởi hành từ SG lúc 16h ngày 10/08, bay đến Buôn Ma Thuột lúc 17h. Trời nắng đẹp, gió cao nguyên lồng lộng.

Continue Reading »

Nói về sự “xấu xí” của một dân tộc không phải là điều gì quá mới mẻ. Ngoài “Người Mỹ xấu xí”, “Người Nhật xấu xí” (tác giả quyển sách này khi đó là đại sứ Nhật ở Argentina, viết xong liền bị cách chức), còn có “Người Trung Quốc xấu xí”. Lẽ tất nhiên, những loại văn chương kiểu này mang trong mình những uẩn ý sâu xa mang tính cá nhân, lẫn những động cơ khác, mà ta sẽ không lạm bàn ở đây.

Nói về người Việt xấu xí, vào khoảng đầu thế kỉ 20, những nhà trí thức Tây học đương thời cũng đã từng cố gắng chỉ ra những khiếm khuyết của người Việt trong thời đại đó, và cũng đã có được một vài âm vang, dù không thật mạnh mẽ. Điều đáng mừng là những tác giả trong thời kì ấy đa phần đều nói về sự xấu xí của dân tộc mình với một thái độ cầu thị và tích cực, với một mong muốn chỉ ra những u nhọt tiềm tàng để tìm cách nâng dân tộc lên một tầm cao khác – chứ không hề mang vẻ cay cú, phiến diện như “Người Trung Quốc xấu xí” của Bá Dương.

Continue Reading »

Twitter nào :D

src=\”http://phvulife.files.wordpress.com/2009/05/1239038502-hr-4822.jpg\”

Hôm nay hứng thú tìm hiểu Twitter xem nó là cái gì mà nổi đình nổi đám ở Bắc Mỹ. 360 sắp về vườn nên có người bảo sẽ chuyển sang dùng Twitter. Ừ thì xem nào…

Với những người mới bắt đầu thì blog mrdautay vừa có 1 bài hướng dẫn chi tiết, trong đó còn dự đoán \”twitter sẽ thành trào lưu hot trong thời gian tới\”, và có cả cách cài plugin để sync status của Y! Messenger sang twitter và ngược lại. Cũng hay hay.

Về khả năng thành công ở VN của twitter thì mọi người tự nhận xét ha. Chiều nay mình nghe được tin, bảo Google đang đòi mua lại twitter với giá 1 tỷ đô. Tin này thật đến đâu thì chỉ có… trời biết, nhưng mà chừng đó $ thì nghe thật là… thèm =p~

À mà ai đã lỡ bị dụ tạo acc trên đó thì add mình vào nha: http://twitter.com/phvu. Cùng xem cha con nhà nó làm trò gì mà thành công ghê thế. Hix…

Enjoy twittering…

Với lại ai có ý tưởng gì về vụ \”hậu Y!360\” thì share với nha :D Bạn sẽ làm gì sau khi 360 đóng cửa.v.v… Đại loại thế ^^

Diêm dân chính truyện

Bạn là người vô cùng ham thích nghề làm muối. Bạn biết mọi ngón nghề của dân làm muối chính hiệu, đến nỗi một trong những giấc mơ điên cuồng nhất của cuộc đời, bạn mơ đến khi chết sẽ được chôn trong một biển muối bao la bất tận….

Rồi bạn apply được vào một công ty chuyên sản xuất bột nêm, với hi vọng trong một dây chuyền sản xuất bột nêm hiện đại, bạn sẽ có cơ hội đẩy kĩ năng làm muối của bạn lên đến cao độ. Hiểu rằng bột nêm hiện đang chiếm ưu thế trên thị trường, bạn chấp nhận làm bột nêm một thời gian, rồi nung nấu đam mê, chờ cơ hội thỏa mãn khát khao đối với cái đẹp tinh khôi của những hạt muối, một sự khát khao mà bạn không thể nào cưỡng lại được.

Continue Reading »

Cuộc sống và cà phê

Một nhóm sinh viên sau khi tốt nghiệp ra trường đều có những công việc tốt và thăng tiến trong sự nghiệp. Một hôm, họ cùng hẹn nhau quay lại thăm thày giáo ở trường Đại Học cũ. Cuộc nói chuyện với thầy giáo cũ chẳng bao lâu đã chuyển thành những lời than phiền về stress trong công việc và trong cuộc sống. Để ngắt mạch than phiền của nhóm sinh viên, vị giáo sư đi vào bếp rồi một lúc sau quay trở ra với một bình cà phê lớn. Trên khay cà phê là rất nhiều cốc đủ loại khác nhau: Cốc sứ, cốc nhựa, cốc thủy tinh, pha lê… Một số trông rất đơn giản, một số đắt tiền, một số thì trông rất tinh tế đặc sắc. Vị giáo sư bảo các em tự rót cà phê cho mình.

Continue Reading »

Ừ thì cứ thẳng thắn mà nói với nhau cho dễ chịu là Tết càng ngày càng nhạt, và chán phèo.

Những ngày còn bé, mình cũng đã từng vài năm gì đấy ngồi thức canh nồi bánh tét với mama (và papa), nhưng hầu như chỉ đến được một nửa là mình lăn quay ra ngủ, đế đến tận sáng 30 thức dậy với cặp mắt tèm nhèm thì đã thấy mama vớt từng cái bánh ra hong để chuẩn bị mang lên cúng rước ông bà. Lúc đó mình chỉ có “xông” vào mà hít lấy hít để cái mùi thơm thật ngọt của nếp và lá chuối nóng hôi hổi, rồi thì xuýt xoa: thơm thế.

Đó là hình ảnh ấn tượng nhất về Tết của thời bé.

Continue Reading »

src=\”http://phvulife.files.wordpress.com/2009/05/1231578125-hr-4422.jpg\”

…VÀ NHÓC BẮT GẶP MÙA ĐÔNG…

… khi sớm thức giấc, Nhóc thấy cây bàng trước ngõ đã đỏ lá tự bao giờ…

… khi đi học buổi bình minh, Nhóc thấy lành lạnh nơi hai bàn tay đặt trên cần thắng…

… và tuyệt nhất là, sáng nay đi học, Nhóc gặp Nhỏ. Ngoài tà áo trắng rất xinh như mọi ngày, Nhỏ còn choàng thêm một chiếc áo khoác, rất duyên, rất nhẹ…

Mùa đông về giữa thành phố ồn ào và bụi bặm này, nhẹ như vậy đấy…

Chiều đi học về, mưa lất phất bay, hít một hơi cho thật căng lồng ngực cái không khí tươi mới trong lành của mùa mới, trong đầu Nhóc vẫn mải nghĩ về một tà áo khoác vàng, rất nhẹ, rất duyên.

Nhóc không phải là họa sĩ, nên không thể vẽ lại trên giấy những đường nét đang phác sẵn trong đầu. Nhóc không phải là nhà thơ, nên không tài nào viết được những câu “lặng bước thu êm”… Nhóc càng chẳng phải nhà văn, nên càng khó diễn đạt những suy tưởng của mình. Nhóc đơn thuần là Nhóc, một lần tình cờ bắt gặp tà áo trắng cùng chiếc áo khoác vàng rất duyên, rất nhẹ, trong một buổi sớm mùa đông se lạnh, và rồi cứ thế… nghĩ suy…

Mùa đông nhè nhẹ len vào tà áo, hất cao mái tóc mềm buông xõa của Nhỏ, mấy ngón tay Nhỏ thon thon, lúng túng gỡ những ngọn tóc rối… mọi thứ, mọi thứ như được thổi thêm hồn mới khi mùa đông trở lại. Nhóc thấy Nhỏ thật khác với mọi ngày….

—————–

Hết rồi.

Cái này mình viết vào những ngày lạnh hiếm hoi của Sài Gòn, năm mình học lớp 12, đâu cũng khoảng gần Tết gì đấy. Thế nên hết rồi, không phải vì hết rồi, mà vì đoạn sau, ngoài cái sự sến (chả hiểu sao lúc ấy mình… cải lương thế!) và vớ vỉn, thì chả có gì đáng chú ý.

Mấy hôm nay Sài Gòn lại hơi lạnh (\”sun mũi\” ^^) vào sáng sớm, nên mình tranh thủ đăng lại. Sở dĩ tự dưng hứng thú lôi ra đăng lên là vì \”văn mình bao năm rồi, giờ đọc lại sao nghe ngô nghê và thật là lạ lẫm\”.

Pà con có đọc thì tranh thủ, kẻo hết lạnh rồi mới đọc thì hóa ra… vô duyên :D

E hèm, tớ đang phải thi môn này, ngoài mấy môn đang thi ở trường. Cái đề trích lại nguyên văn như sau:

Đề thi môn

LUẬT TÌNH IU

Thời gian: 90p

Continue Reading »

Older Posts »