src=\”http://phvulife.files.wordpress.com/2009/05/1231578125-hr-4422.jpg\”
…VÀ NHÓC BẮT GẶP MÙA ĐÔNG…
… khi sớm thức giấc, Nhóc thấy cây bàng trước ngõ đã đỏ lá tự bao giờ…
… khi đi học buổi bình minh, Nhóc thấy lành lạnh nơi hai bàn tay đặt trên cần thắng…
… và tuyệt nhất là, sáng nay đi học, Nhóc gặp Nhỏ. Ngoài tà áo trắng rất xinh như mọi ngày, Nhỏ còn choàng thêm một chiếc áo khoác, rất duyên, rất nhẹ…
Mùa đông về giữa thành phố ồn ào và bụi bặm này, nhẹ như vậy đấy…
Chiều đi học về, mưa lất phất bay, hít một hơi cho thật căng lồng ngực cái không khí tươi mới trong lành của mùa mới, trong đầu Nhóc vẫn mải nghĩ về một tà áo khoác vàng, rất nhẹ, rất duyên.
Nhóc không phải là họa sĩ, nên không thể vẽ lại trên giấy những đường nét đang phác sẵn trong đầu. Nhóc không phải là nhà thơ, nên không tài nào viết được những câu “lặng bước thu êm”… Nhóc càng chẳng phải nhà văn, nên càng khó diễn đạt những suy tưởng của mình. Nhóc đơn thuần là Nhóc, một lần tình cờ bắt gặp tà áo trắng cùng chiếc áo khoác vàng rất duyên, rất nhẹ, trong một buổi sớm mùa đông se lạnh, và rồi cứ thế… nghĩ suy…
Mùa đông nhè nhẹ len vào tà áo, hất cao mái tóc mềm buông xõa của Nhỏ, mấy ngón tay Nhỏ thon thon, lúng túng gỡ những ngọn tóc rối… mọi thứ, mọi thứ như được thổi thêm hồn mới khi mùa đông trở lại. Nhóc thấy Nhỏ thật khác với mọi ngày….
—————–
Hết rồi.
Cái này mình viết vào những ngày lạnh hiếm hoi của Sài Gòn, năm mình học lớp 12, đâu cũng khoảng gần Tết gì đấy. Thế nên hết rồi, không phải vì hết rồi, mà vì đoạn sau, ngoài cái sự sến (chả hiểu sao lúc ấy mình… cải lương thế!) và vớ vỉn, thì chả có gì đáng chú ý.
Mấy hôm nay Sài Gòn lại hơi lạnh (\”sun mũi\” ^^) vào sáng sớm, nên mình tranh thủ đăng lại. Sở dĩ tự dưng hứng thú lôi ra đăng lên là vì \”văn mình bao năm rồi, giờ đọc lại sao nghe ngô nghê và thật là lạ lẫm\”.
Pà con có đọc thì tranh thủ, kẻo hết lạnh rồi mới đọc thì hóa ra… vô duyên