Feeds:
Posts
Comments

17/12/2011

Đáng lẽ cũng chỉ là 1 clip bình thường, nhưng hình như vì thời khắc sắp đến rồi nên thấy có ý nghĩa hơn thường lệ. Cầu Nguyễn Văn Cừ, Hàng Xanh, Điện Biên Phủ v.v… thậm chí hình ảnh 1 cái cần trục quay lơ đãng tít đằng xa cũng làm mình nhớ  SG không chịu được.

Trước giờ cứ nghĩ về SG như một chỗ ở trọ, nhộn nhịp, chật chội, chen chúc và chẳng có gì để nhớ. Nhưng không ngờ lại có ngày lại cảm thấy nhớ SG đến thế. Cứ thế này có khi làm thơ hay viết nhạc được mất T_T

20/11/2011

0. Ngày đẹp.

1. Hôm qua đi chợ mua được trái xoài, giá tới 1.54 EUR, hôm nay lôi ra xử đẹp nên chụp hình lại để sau này em gái nó không mang xoài ra trêu ngươi nữa.

This slideshow requires JavaScript.

Thật là hiếm hoi! Hôm qua xem kĩ thì thấy nó là hàng nhập khẩu từ TBN. Ngoài ra còn có xoài Israel chín đỏ, nhưng không mua vì đắt quá, hơn nữa cũng chưa dám chắc nó là xoài thật (nhất là sau lần mua trái bí tây vì cứ tưởng là mướp), nên chỉ mua 1 trái thử. Ban đầu định ăn nửa trái thôi, nhưng sau nghĩ lại thấy đằng nào cũng là mình ăn, nay hay mai thì cũng thế, nên cứ xử gọn.

2. Gần đây có dấu hiệu biếng ăn. Hình như ăn nhiều thịt quá nên giờ nhìn thấy thịt là ớn. Nghe thì không giống sv đi học, nhưng quả thật thế, hic. Ở nhà thì lâu lâu cũng thấy thế. Ăn uống đầy đủ thành phần dinh dưỡng, nhưng có thể do cuối tuần lười biếng, hay gần đây ít vận động, hoặc do bài tập nhiều quá… whatever, chắc vài ngày tới phải kiêng thịt heo và gà ra, ăn thịt bò thôi…

3. Hôm qua đi ăn uống đến nửa đêm mới về. Lần đầu ra đường ở Nantes khuya đến thế. Bắt đầu thấy thích vì cái vẻ thanh bình và tĩnh lặng của nó. Không muốn cường điệu hóa mọi thứ vì mình cũng chỉ ở Nantes có 1 năm, nhưng dù sao ở đây cũng thật thú vị. Cuối tuần sắp tới chắc phải đi loanh quanh thành phố mới được.

4. Hôm qua cũng kết thúc với Tim. Nói chung học hỏi được rất nhiều thứ trong hơn 1 năm qua, kiếm tiền cũng dc khá nhiều, nhưng với cái cường độ bài tập thế này thì sẽ là quá sức. Vậy nên tập trung vào việc học cho ổn đã.

5. Vẫn không điện thoại về nhà được. Không VoIP thật là chán.

 

Cuối tháng 10

Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm xa
Em có thấy thời gian đang qua đi vội vã
Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm sâu
Ta chợt nghe mùa thu trắng trên đầu…

Cho đêm nay, là bài này.

Nhớ những con đường Sài  Gòn vắng vẻ lúc nửa đêm, nhớ những đêm khuya chạy xe một mình giữa Sài Gòn, nghe sương lạnh luồn trong lồng ngực.

Nhớ một đêm cafe acoustic nào đó, với ai đó mà lúc này có cố gắng lùng sục trong trí nhớ cũng chỉ gợi lại được một nụ cười xa vắng. Có cố gắng nữa thì cũng chỉ gợi lại được đôi bàn tay nhỏ, mái đầu nhỏ hay cúi xuống giấu một nụ cười…

Cooking

Chưa biết khi nào sẽ đạt tới đẳng cấp lấy nấu ăn làm niềm vui, nhưng trước mắt cứ chụp hình lại để sau này khoe với con cháu (nếu có) đã. Các hình mới sẽ liên tục được cập nhật…

Bò kho + baugette

25/9, cuối tuần. Chiều đi shopping xong, mua thêm đươc hộp “sữa dừa” (lait de coco) và chai nước tương Maggi, lại nhìn thấy bắp bò ngon quá nên nấu bò kho, mặc dù không có bột năng. Bột năng vẫn là vấn đề nan giải. Tuy nhiên không cần bột năng thì weekend cũng đã thịnh soạn lắm rồi. Ướp với tỏi và nước tương nên thịt bò mềm và thơm. Lúc bỏ thịt bò vào chảo dầu, mùi thơm như bít tết Nam Sơn (có hơi nói quá tí đỉnh :D ). Mà trong siêu thị cũng có bán sẵn lát thịt bò đã đập mềm, có khi tuần sau mua về ướp làm beefsteak xem sao ;) )

Ăn no và ngon. Cái bánh mì dài hơn nửa mét, ban đầu nghĩ chỉ ăn đươc nửa cái thôi, nhưng sau cũng lôi ra đánh sạch. Lại có thêm đậu xanh mới mua, sau khi đã xử hết hộp đậu trắng tuần vừa rồi.

Vừa ăn vừa xem La Liga, Real Madrid gặp Rayo. Cảm giác như ở nhà : ))

Đến khi ăn xong, xuống bếp rửa chén thì gặp một bọn không phải người Pháp (ko biết người gì) cũng đang ngồi party cuối tuần. Thấy nó lôi ra chai rượu, xong hỏi mình có đồ khui không, vì tụi nó không có. May mà bữa đầu tiên shooping IKEA mình đã vơ luôn cái khui rượu, nên cho tụi nó mượn, tụi nó xài xong cảm ơn rối rít. Thế là mình mua đồ khui rượu nhưng lại chưa khui được chai nào :(

Giờ chắc tụi nó xử xong chai đó rồi. Còn mình thì tự nhiên muốn mở tủ lạnh khui thêm chai ken nữa quá :|

Nhưng thôi, không nên làm hỏng bữa ăn ngon, hehe…

Continue Reading »

15/9

Mặc dù sáng nay vẫn nướng đến 9h, nhưng nói chung ngày nay khá được việc.

Việc thứ nhất là nấu bữa cơm gà ngon lành, ăn ngon như cơm gà Tam Kì  :D Mình mua gạo Thái  Lan, hạt dài và khi chín thì thơm hết cả phòng. Tuy nhiên do hôm nay mới nấu lần đầu tiên nên cơm hơi khô, nhưng vẫn ngon như thường. Cái nồi cơm điện tử mua ở Nguyễn Kim, tuy sứt mất 1 góc do bị vỡ khi đi máy bay, nhưng vẫn chạy ngon lành cành đào.

Việc thứ 2 là mua 4 mét vải may áo cho cái mền rụng lông khốn kiếp. Ban đầu cứ nghĩ mình cần cả ngày mới khâu xong, nhưng không ngờ mới hơn 1 tiếng đã xong rồi..

Haizz, dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, khâu vá.. cái gì cũng làm hết rồi. Còn skill gì mình cần bổ sung nữa nhỉ 8-|

Ngồi khâu mền, nghĩ đến mẹ nhiều.  Nói chung khi làm việc gì mình hay nghĩ đến những người làm giỏi việc đó nhất. Chẳng hạn lúc mới qua, nằm trong phòng nhìn mây bay, thấy nản dã man, mình nghĩ đến Ngô  Bảo Châu ngày trước qua Pháp chắc cũng thế, nhờ vậy mà lấy lại được khí thế tí đỉnh.

Nhớ những ngày trước ngồi nhìn mẹ khâu áo, quần, mùng, mền.. đủ kiểu. Giờ thì chuyện đó đã là lịch sử. Giờ quần áo không dễ rách như xưa, mà mẹ cũng quá bận rộn cho những việc như thế. Thỉnh thoảng cũng có thấy mẹ lấy kim chỉ ra ngồi cặm cụi, nhưng thường là sửa áo dài cho mẹ thôi.

Thế nhưng những mũi đơn, mũi lùi, mũi đường viền, mũi mắt xích… mình đều còn nhớ, dù lúc học lớp 5 thì mình chả nhớ gì. Mãi sau này ngồi nhìn mẹ khâu nhi nên mới biết. Nhớ có lần mình ngủ đá lăng quăng làm rách cái mùng 1 đường dài, mẹ ngồi khâu, cứ 1 đoạn ngắn lại thắt chỉ 1 lần. Hỏi thì mẹ bảo thắt chỉ để lỡ nó có sút ra thì chỉ sút 1 đoạn ngắn thôi. Những cái nhỏ nhặt như thế mình vẫn nhớ, để tối nay ngồi khâu, cứ 1 đoạn mình lại thắt chỉ 1 lần. Mẹ cũng chỉ cách khâu mũi đơn mà không làm nhàu vải, cách cắn chỉ cho sát mối thắt v.v…. Không phải lần đầu tiên khâu vá, nhưng lần nào cũng nghĩ đến những kỉ niệm đó. Tất nhiên không sến sến theo kiểu Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa, nhưng vẫn không ngăn được dòng liên tưởng. Dù vậy vẫn không học được gì nhiều, mình khâu vẫn cứ xấu xí như thường  >”<

Nghĩ đến mẹ vậy thôi, chứ chắc còn lâu nữa con mới về….

 

 

Trung thu

Đang ngồi ăn pizza và uống Heineken trong phòng, và vào được internet. Cuộc đời cũng không đến nỗi nào, nếu không nói là khá tốt.
Hôm nay là ngày thứ 13 trên đất Pháp, nhưng nếu không kể mấy bữa nấu nướng ở Paris, thì cái bánh pizza này là bữa tự nấu đầu tiên. Cũng chả có gì, chạy vào siêu thị mua bánh pizza có sẵn, về bỏ vào nồi vi sóng, bấm nút và chờ, thế là xong. Mặc dù cái nồi hơi lởm, không có đế quay nên cái bánh bị cháy mất một góc, nhưng hình như chưa ăn cái bánh pizza nào ngon như cái này : )) Kể cả Pepperonis hay Pizza Hut cũng ko bằng. Nhưng hình như tại vì có Heineken nên mình ăn cái gì cũng thấy ngon :|
Đang ăn chợt nhớ hôm nay là Trung thu, mừng Trung thu bằng pizza.
Còn vào được internet là do tình cờ quen được 1 chị người VN ở đây, chị cho mượn user name và password, trong mấy tiếng chị ra ngoài.

Hôm qua email hỏi hội SV VN ở Nantes về chỗ mua đồ ăn VN, nhận được gần 10 cái replies. Lại quen với 2 anh ở cùng dormitory, ở Đà Nẵng sang, đã hẹn hò rồi, hi vọng cuối tuần có dịp gặp gỡ, chứ lại như cuối tuần vừa rồi, ở nhà online uống bia thì hơi chán :D
Ngày thứ 13 ở Pháp thật là thú vị.

Bão

Lại chuẩn bị bước vào vòng xoáy mới của cuộc đời. Gần lắm rồi. Cảm xúc chẳng có gì đặc biệt, có lẽ giống lính trước khi ra trận. Hào hứng, say mê, nhưng lo lắng vì những khó khăn sắp tới, mà mình biết rất rõ. Nhưng những điều đó có lo cũng không giải quyết được gì, nên cứ lừng lững, lầm lì mà tới thôi.

Nhắc tới lính tráng là tại vì mấy ngày này đang đọc Bảo Ninh, “Nỗi buồn chiến tranh”. Đọc hết nửa quyển rồi mà vẫn thấy rời rạc, thật là “văn chương kiểu mộng du”. Chờ đợi một cái gì bùng nổ ở nửa sau quyển sách, chứ nếu cứ thế này thì thật sự hơi thất vọng. Có lẽ cũng chính vì cái chờ đợi này mà đến nay mình vẫn còn đủ kiên nhẫn để đọc được nửa quyển.

À, tuần trước đọc xong Anh em nhà Karamazov, đã định viết thật nhiều, nhưng mãi đến hôm nay mới viết được, hi vọng là không quên mất quá nhiều ý tưởng.
Có lẽ nên bắt đầu bằng tính “đa thanh” trong các tác phẩm của Dostoevski. Đây là khái niệm mình đọc được trong quyển “Thi pháp Dostoevski”, đã lâu lắm rồi. Tất nhiên mình không đọc hết quyển đó, vì suy cho cùng thì nó không cần thiết cho mình lắm. Mình không có ý định làm phê bình văn học. Mình đơn giản chỉ muốn là độc giả, vẫn giữ những nhận xét cá nhân, có thể phiến diện, nông cạn, hời hợt nhưng là trực quan, là tự nhiên và không bị gò ép, gượng gạo bởi bất kì lí thuyết tiếp nhận, phê bình văn học nào.
Theo quyển sách nói trên, “đa thanh” là đặc trưng cơ bản nhất trong tiểu thuyết Dostoevski, và do đó mình hiểu là đặc trưng khác thường nhất của Dostoevski, chỉ có Dostoevski mới có. “Đa thanh”, nôm na nghĩa là “nhiều tiếng nói”, nghĩa là các nhân vật trong tiểu thuyết Dostoevski có cuộc sống riêng, độc lập với tác giả (là người kể chuyện). Dường như các nhân vật có thể lắng nghe, trò chuyện với người kể chuyện, hơn nữa mỗi nhân vật có suy nghĩ và hành động khác nhau, các nhân vật khác nhau khi cùng nhìn về một sự vật thì có thể có cách tường thuật khác nhau, nhận thức khác nhau.
Nghe thì có vẻ tầm thường, vì thực sự cuộc đời là như vậy. Mỗi người chúng ta, mặc dù đối mặt, trải qua những sự kiện giống nhau, hoặc thậm chí là cùng 1 sự kiện, thì cách nghĩ của mỗi người về sự kiện đó cũng có thể hoàn toàn khác biệt nhau. Đời là vậy. Nhưng nên nhớ rằng ta đang nói tới văn học, điều đó được thể hiện chính xác trong văn chương Dostoevski. Theo hiểu biết của mình, chỉ có Dostoevski mới có khả năng tái hiện sự thật, tái hiện bản chất con người trong văn chương một cách tinh vi đến vậy.
Hãy xem Hugo miêu tả các nhân vật trong “Notre Dame de Paris”. Cả Esméralda, linh mục và thằng gù, cùng trải qua những sự kiện như nhau, trong đó mỗi người là một nhân vật trong tấn kịch, nhưng câu chuyện của Hugo là duy nhất, các sự kiện xảy ra giữa họ được thuật theo một cách hiểu duy nhất, dúng đắn nhất, đó là cách hiểu của tác giả (!) Dường như mọi nhân vật đều là con rối trong tay nhà ảo thuật, Hugo cứ thế xoay vần cuộc đời nhân vật của mình, Hugo muốn họ nghĩ gì thì họ nghĩ như thế, muốn họ làm gì thì họ làm như thế. Cấm cãi.
Nhưng Anh em nhà Karamazov thì khác. Cảnh đặc sắc nhất, minh họa tốt nhất cho tính “đa thanh” trong tác phẩm là tại phiên tòa, khi luật sư và công tố viên (trong truyện gọi là biện lí) cùng thuật lại vụ án mạng, theo thế giới quan (và mục đích) của mình. Toàn bộ sự việc đó đã được chính tác giả kể lại trong phần đầu tiểu thuyết, nhưng khi được 2 người khác thuật lại, những sựviệc đó lại được soi rọi dưới những ánh sáng khác, những động cơ khác. Hành động của Mitia chỉ có một, nhưng được kể đến 3 lần, mỗi lần lại khác nhau.
(Của đáng tội, mình hay, và thích, lấy văn của Hugo để so sánh với văn của Dostoevski. Đương nhiên mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng trong trường hợp này thì lại càng khiên cưỡng. Thứ nhất Hugo là nhà thơ, chứ không phải nhà văn. Khối lượng thơ của Hugo đồ sộ hơn hẳn văn chương của ông. Mặc dù Hugo còn viết kịch, vẽ tranh và vô số hoạt động xã hội khác, nhưng xét theo khối lượng tác phẩm thì Hugo phải là một nhà thơ. Thứ hai, Hugo thuộc trường phái lãng mạn. Nhân vật của Hugo theo đó không hề giống người. Ta nhớ Hugo có một “Thằng cười” kì dị đến quái quỷ, xấu đến nỗi không thể có con người nào trên đời xấu như nó, một
“thằng gù”, bệnh tật nhưng khỏe đến kinh ngạc v.v… Hugo xây dựng những hình tượng nhân vật siêu nhiên, cực đoan như vậy để nói về con người. Ngược lại, là một nhà văn hiện thực, Dostoevski miêu tả con người để nói về con người, lột tả những góc cạnh chân thực nhất của nó. Do đó đương nhiên không thể so sánh cách phát triển nhân vật của 2 nhà văn này. Hugo không thể viết văn hiện thực như Dostoevski, ngược lại Dostoevski không thể viết tràng giang đại hải kiểu “Paris dưới tầm chim bay”, “Paris dưới cánh cú đêm”, “Nhà thờ và quyển sách” v.v… như Hugo. Tuy nhiên trong ví dụ này, mình chỉ muốn xét khía cạnh “đa thanh” trong văn Dostoevski, khi đó, và chỉ khi đó, sự đối sánh này mới có ý nghĩa).

Chưa dừng lại ở đó. Nhân vật của Dostoevski còn có khả năng rất “con người”, đó là nghĩ một đằng nói 1 nẻo, nghĩ 1 đằng làm một nẻo. Tác giả đồng thời miêu tả nhân vật nghĩ gì, đồng thời miêu tả nhân vật hành động ngược lại hoàn toàn với những gì họ nghĩ. Những giằng xé nội tâm được thể hiện sâu sắc bằng cách đó.
Con người trong cuộc đời cũng thế. Đã bao nhiêu lần ta nghĩ 1 đường nhưng làm một nẻo, nghĩ thế này nhưng nói thế khác. Đó mới thực sự là con người. Con người luôn phức tạp với nội tâm rối rắm mù mịt của chính mình. Trên đời này không có người nào bộc tuệch đến mức nghĩ gì nói thế, có khi còn nói nhiều hơn cần thiết, càng không có người lúc nào lời nói và hành động cũng song hành, giống hệt nhau.
Theo nghĩa đó, Dostoevski là nhà văn hiện thực vĩ đại nhất trong làng văn thế giới. Không có ai, kể cả Gorki hay Lev Tolstoi sau này, có thể viết được như Dostoevski. Còn những nhà văn hiện thực khác như Balzac… thì đương nhiên vẫn không sánh bằng. Dostoevski vĩ đại vì miêu tả con người thật sự giống con người nhất, với tất cả những giằng xé phức tạp khôn cùng của nó.
Nhân vật nữ, vợ chưa cưới của Mitia, là ví dụ rõ ràng nhất, mặc dù chỉ là nhân vật phụ. Katia là con nhà quý tộc danh giá, đáng lẽ Mitia mới là người phải chạy cong đuôi lên để theo đuổi cô, nhưng vì trong quá khứ Mitia đã giúp bố cô thoát khỏi một việc ô nhục, nên Katia chuyển sang trở thành người theo đuổi, trung thành hết mực với Mitia. Ngay cả khi Mitia phản bội, dù trong lòng căm thù sâu sắc Mitia, nhưng bề ngoài cô vẫn cho tiền để Mitia đi chơi với gái. Tất cả không phải vì ngu, mà vì muốn tỏ ra là người cao thượng, đoan chính. Cô làm vậy chỉ để thỏa mãn tính tự cao, lòng kiêu hãnh, mơn trớn cái tôi của mình. Bản thân Mitia hay Ivan cũng là những trường hợp điển hình thú vị.
Đọc xong Dostoevski, ta có thể khoái trá kêu lên: Thế mới thật là giống người!

Điểm đặc sắc thứ 2 trong Anh em nhà Karamazov, và trong tất cả tiểu thuyết Dostoevski nói chung, là khả năng cô đặc thời gian. Cả quyển Anh em nhà Karamazov dày hơn 900 trang, chỉ đủ để kể lại những gì diễn ra trong 2 đến 3 tháng, mà thực ra chỉ là 2 tuần đầu cộng với 1 tuần cuối, ở nhà dòng họ Karamazov. Trong “Tội ác và trừng phạt”, hầu như cũng chỉ có vài tháng trong cuộc đời nhân vật chính được thuật lại. “Chàng thanh niên” cũng thế. Không phải dài dòng theo kiểu Hugo (lại Hugo!), văn Dostoevski rất súc tích, tiết tấu nhanh, dồn dập, nhưng không hiểu sao vẫn cứ dài như thế. Đọc xong truyện Dostoevski, vẫn không hiểu tại sao chỉ có ngần ấy thời gian mà tác giả có thể viết nhiều như vậy. Thời gian và không gian được cô đặc tới mức tối đa, nhưng tác phẩm vẫn đồ sộ và tầm cỡ. Không đồ sộ như kiểu Lev Tolstoi mô tả 2 cuộc chiến trong “Chiến tranh và Hòa bình”, hay như kiểu “Tam quốc chí” với bối cảnh rộng lớn và tuyến nhân vật đồ sộ, tiểu thuyết Dostoevski chỉ khoảng chục nhân vật, thời gian câu chuyện chỉ vài ba tháng, không gian chỉ là một thị trấn, hay thậm chí là từ nhà này đến nhà kia, đến tòa án rồi bệnh viện, nhà tù và hết. Thế nhưng vẫn đồ sộ đáng nể phục.

Tất nhiên văn Dostoevski không hoàn hảo đến vậy. Ý tưởng chính của cả đời viết văn Dostoevski là miêu tả thế hệ trẻ, cảnh báo về một thế hệ mà ông cho rằng “hai mươi năm trước chúng không hề như thế”. Trong “Tội ác và trừng phạt”, một người thanh niên vì bần cùng đã phạm tội, phạm tội tinh vi đến mức cảnh sát không thể điều tra được. Nhưng rồi sự giằng xé nội tâm dữ dội đã dẫn anh đi đầu thú, sau đó chịu đi đày ở Xiberi, chỉ khi ấy tâm hồn anh mới thanh thản. Trong “Anh em nhà Karamazov”, Mitia lớn lên trong xã hội đã băng hoại nhiều giá trị đạo đức, với những mối quan hệ bất luân, mờ ám. Tố cáo, phản ánh xã hội là thế, nhưng Dostoevski không tìm được cách nào khả dĩ để giải quyết tình trạng đó cho đại đa số thanh niên nói chung. Kênh “triết lí” trong “Anh em nhà Karamazov” dường như muốn thuyết phục rằng tôn giáo có thể giúp giải quyết vấn đề này (với hình tượng người em út trong sạch, tinh khôi giữa bốn bề bấn loạn, nhờ vào việc anh đi tu từ sớm), thế nhưng bản thân Dostoevski không hề tin vào sức mạnh tôn giáo! Hình ảnh trưởng lão Zoximov với những triết lí yếu ớt “bảo vệ” cho tôn giáo không hề mang lại chút niềm tin nào cho người đọc vào khả năng cứu rỗi của nó. Xây dựng hình ảnh Zoximov, Dostoevski để lại một dấu hỏi lớn, khó hiểu trong tác phẩm, tự mâu thuẫn với chính mình. Đó có lẽ là vết thiếu sót duy nhất cho tác phẩm hoàn mĩ này.

Nhưng suy cho cùng thì Dostoevski thất bại trong việc tìm cách cữu rỗi thế hệ thanh niên cũng là điều dễ hiểu. Từ trước đến giờ có ai làm được gì đâu. Người ta sinh ra, lớn lên, trải qua mọi mặt u tối của đời sống, và phải chăng qua đó mới trưởng thành. Đó là con đường trưởng thành của thanh niên, đau đớn nhưng cần thiết. Không việc gì phải che giấu những cạm bẫy, gai góc của cuộc đời, vì chỉ có cách va chạm vào chúng, ta mới thấu hiểu cuộc đời. Các thế hệ thanh niên cứ nối tiếp trưởng thành, những người không chịu được cám dỗ thì sa ngã, chả cần ai phải chỉ bảo hay cứu rỗi cả.

——————

Đáng lẽ còn viết nhiều, nhưng vì đã quên mất nhiều ý tưởng, và hơn nữa đụng chạm đến chuyện trưởng thành của thanh niên, nên mình muốn ngừng lại để viết về bản thân một chút.
Cũng chả có gì, hôm trước đi bar đến quá khuya. Một bar đúng kiểu của con nhà giàu lắm tiền, chứ không phải những bar nhàng nhàng như những lần trước. Vũ nữ, chân dài, đại gia, công tử, trai bao .v.v…. đủ cả.
Nếu như cách đây 5 năm thì có lẽ mình đã xùy xùy và lên lớp được một bài triết lí dài hơi về sự hưởng thụ, về sự xuống cấp văn hóa và tinh thần .v.v…
Nhưng đêm đó, ngồi gật gù, giật giật và tọng hết mấy lon bia, mình thấy không xa lạ như thế. Đời mà. Mọi thứ đều có thể hiểu được…

Tử vi

Đang chat với anh bạn thì tự dưng được hỏi bao nhiêu tuổi rồi.
Chột dạ nghĩ đến bữa rượu hôm trước, ảnh có nói rằng theo tử vi thì đời người lặp lại theo chu kì 10 năm, cứ 10 năm thì sẽ có 1 biến cố lớn, còn trong suốt 10 năm thì toàn làng nhàng, lèo phèo. Nhưng mà chu kì của mỗi người khác nhau, tùy vào cung, mạng gì gì. Ví dụ chu kì của anh đó là 6-16-26-36 v.v… Thường thì tới đúng năm của chu kì, mỗi người sẽ đạt được những thành tựu đáng kể.

Chả biết chu kì 10 năm của mình bắt đầu từ năm nào, nhưng ngồi nghĩ lại thấy biết đâu 23 tuổi là chu kì xui xẻo của mình. Tự dưng năm nay đi Nhật thì bị động đất, trước khi đi thì bệnh hoạn từa lưa.
Mấy hôm nay lại xem Discovery Channel, chương trình Hồ sơ các vụ khủng bố máy bay.
Có khi nào vài bữa nữa đang bay rớt cái èo không nhỉ :D

Bạn bè mình trước khi đi ai cũng bảo kiêng, “giữ gìn long thể”. Còn mình thì đi chơi bạt mạng. Singapore (đi chơi mà mang theo bông băng thuốc đỏ), Vũng Tàu, rồi tuần sau đi tiếp Cambodia. Chưa kể ăn uống, nhậu nhẹt nhiều hơn hẳn.
Chuyến Cambodia lần này đi cùng papa nên thành ra không đi không được. Thực ra thì sau khi đi Sing về cũng có ý định đi bụi Cambodia thêm chuyến nữa, nhưng nếu như không phải đi cùng với papa, không phải nhiều cơ duyên khác dồn lại, thì có lẽ mình cũng chả đi. Căn bản không phải là “giữ gìn long thể” gì gì, mà vì đi bụi là phải tự lên kế hoạch, google và bản đồ, Lonely Planet và tất cả mọi thứ như thế. Mà mình thì hơi lười. Google Maps và Google Translate thì cả tháng nay sục sạo đề chuẩn bị đi Pháp, giờ thấy đuối. Chỉ muốn du lịch theo kiểu nằm dài, cơm bưng nước rót. Hehe
Tuy nhiên đi Cambodia lần này theo tour nên cũng không ngại lắm. Sau này sẽ lại đi bụi Cambodia nếu có dịp cũng không muộn.

Trở lại vụ tử vi. Tự dưng nghĩ tới đó lại thấy có khi nào chuyến đi sắp tới có trục trặc gì không nhỉ. Có phải bệnh tật liên miên là điềm báo gì đây không nhỉ :D
Mình thì xưa giờ chả sợ gì. Cuộc đời nó mong manh lắm. Hàng ngày chạy xe máy trên đường, mỗi tối về được đến nhà lành lặn là đủ cảm thấy may mắn lắm rồi. Chỉ cần chạy xe bất cẩn thì chấn thương sọ não, bán thân bất toại ngay. Huống chi đợt VT vừa rồi mình chạy xe 120km trong trạng thái sốt tưng bừng, thế còn chả sao.
Thành ra mình cứ sống với 120% năng lượng. Nếu cứ vì sợ hãi mà ru rú trong nhà thì sống không bằng chết, còn hứng thú quái gì. Sống sảng khoái, còn chuyện gì đến thì đến, vậy thôi, có tránh né cũng không tránh được.
Tất nhiên mình không phải là thằng liều mạng. Sống sảng khoái nhưng phải có trí khôn, làm điều mình thích nhưng phải biết suy nghĩ. Có điều đứng trước một lựa chọn, mỗi người có ưu tiên khác nhau thì sẽ có lựa chọn khác nhau. C’est la vie.

Judgement

Be extremely careful when you judge others, as you might actually have no idea about them… perhaps it’s better not to judge at all… especially when you don’t understand them, you don’t know what they think and how they act, you even have no clue about their ideal, emotion, about the way they think. Even if you have been by their side for a long time, it doesn’t mean that you know them enough, hence it’s extremely unreasonable to judge them.

There is a quote from Metallica (in Nothing else matters): Life is ours, we live it our way.

Selfish? ha, such a joke.

It doesn’t matter, anyway. Whatever you think, they still live the way they have lived. Don’t even think that your comments make any sense to them. It never makes sense, ever… You can’t stand of them, then you can leave. It’s totally fine for them, I think.

4 tuần

1. Đang đọc Anh em nhà  Karamazov, đọc hứng thú và say mê như ngày xưa đọc Jules Verne hay Daniel Defoe. Đương nhiên là không thể so sánh văn của  Jules Verne với Dostoevski, nhưng lúc còn nhỏ thì văn của  Jules Verne cuốn hút mình ghê gớm, có lẽ vì đó là quyển đầu tiên thuộc thể loại science-fiction mà mình đọc. Kể từ đó trở đi, đọc càng ngày càng nhiều, những tưởng mình đã quá quen thuộc với đủ mọi “ngón nghề” của các nhà văn, những tưởng mình đã quá tỉnh táo để không bất ngờ gì với mọi thứ tiểu thuyết sẽ đọc.

Vậy mà mọi thứ đảo lộn với Anh em nhà  Karamazov. Đọc quyển này mà cứ như lần đầu tiên đọc tiểu thuyết vậy. Mình đọc Hugo từ Những người khốn khổ đến Nhà thờ đức bà Paris, Thằng cười, Chín mươi ba… đều thấy quen thuộc và in đậm phong cách Hugo. Nhưng  Dostoevski thì khác hẳn. Từ Đêm trắng, Tội ác và trừng phạt, Chàng thanh niên… cho đến giờ là  Anh em nhà  Karamazov, vẫn là phong cách của  Dostoevski với những đoạn miêu tả tâm lí nhân vật sắc sảo, cách kể chuyện sáng tạo… nhưng mỗi tác phẩm đều có nét riêng, bất ngờ và thích thú. Thật khó để cưỡng lại. Thấy vui vì lại có thể tìm được những “bất ngờ” như thế từ trong văn học cổ điển. Mà có khi đó cũng là lí do khiến văn học cổ điển lôi cuốn đến vậy.

2. Đang làm tự dưng mở cheapflights.com để check giá vé máy bay đi Argentina. Dạo này tự dưng muốn đi Nam Mĩ đến lạ. Điểm đầu tiên muốn đến là Machupichu, và có lẽ chỉ ở đó thôi cũng đã thỏa mãn. Nhưng đến Nam Mĩ không thể không đi Argentina: Buenos Aires, Rosario… Vùng đất giàu cảm xúc.

Giá vé khứ hồi đi Buenos Aires khoảng 1000 USD, mình sẵn sàng bỏ ra 3 tháng cày bừa để đi đến đó, đi hết  Argentina lẫn Perú…

Ôi ham muốn, thật là tự mình làm khổ mình…

Older Posts »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.