Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm xa
Em có thấy thời gian đang qua đi vội vã
Khi từng giọt nến lặng lẽ rớt vào đêm sâu
Ta chợt nghe mùa thu trắng trên đầu…
Cho đêm nay, là bài này.
Nhớ những con đường Sài Gòn vắng vẻ lúc nửa đêm, nhớ những đêm khuya chạy xe một mình giữa Sài Gòn, nghe sương lạnh luồn trong lồng ngực.
Nhớ một đêm cafe acoustic nào đó, với ai đó mà lúc này có cố gắng lùng sục trong trí nhớ cũng chỉ gợi lại được một nụ cười xa vắng. Có cố gắng nữa thì cũng chỉ gợi lại được đôi bàn tay nhỏ, mái đầu nhỏ hay cúi xuống giấu một nụ cười…
Advertisement
……….đôi bàn tay nhỏ, mái đầu nhỏ..giấu 1 nụ cười . Nghe ấm áp ghia….mặc dù chẳng bít nhân vật í là ai
.
Huyền cơ, sao bạn biết dc
)
Huyền cơ, không hiểu
. bạn là ai thía